/Cái bẫy của thông minh logic trong trải nghiệm người dùng

Cái bẫy của thông minh logic trong trải nghiệm người dùng

Hôm nay nhân một ngày hơi bực mình vì 1 số thành viên “thông minh” trong team phát triển, mình viết bài này để giải khuây. Đây là 1 câu chuyện xuất xứ trong 1 cuốn sách thiền mà mình đã từng đọc nhưng giờ quên mất ở đâu, giờ chỉ còn nhớ đại ý. Kể để các bạn vui cùng 😉

Có một anh chàng sếp to của nhà nước Việt Nam mình, rất thông minh và hiền triết, biết bao nhiêu người trọng vọng và khâm phục, nịnh hót, nâng bi đến tận mây xanh. Anh ta vốn nổi tiếng với tư duy logic và sự thấu đạt của mình trong nhiều vấn đề, kể cả sự nghiệp và cuộc sống, chả có kẻ nhân viên nào cãi đc. Một ngày a vô Sài Gòn để gặp khách hàng, chuyến đi dài, mất độ 2 tháng, để lại người vợ và đứa con thơ ngoài Hà Nội. Nhớ vợ quá anh ta liền nhắn tin về cho vợ, định bụng gửi theo muôn vàn lời yêu thương cho nàng và cu con. Anh lấy điện thoại ra và phác ra trong đầu một tin nhắn với nội dung ngắn gọn :

Khóa học online miễn phí “Tự học để trở thành UX Designer” của tác giả Phạm Khôi với 4 giờ – 40 phút video + tài liệu Designlab.edu.vn, dành cho UI Designer, Product Owner, Developer và sinh viên..

BẮT ĐẦU HỌC

Không cần đăng ký hoặc trả bất cứ chi phí nào! Tất cả đã sẵn sàng!

“Vợ N yêu thương!

Anh rất nhớ vợ. Anh sẽ về thăm vợ và con vào cuối tuần này.

xxx. Anh M.

Sau đó thì anh bắt đầu ngắm nghía tin nhắn và chuẩn bị gửi, nghĩ bụng hẳn là vợ sẽ rất xúc động và sẽ chuẩn bị 1 mâm cỗ lớn ngay từ bây giờ để đón chồng. Nhưng bởi vì là người thông minh nên anh ta cảm thấy có j đó “sai sai” trong tin nhắn này. Ồ, càng nhìn càng thấy có gì đó sai sai. Anh nghĩ. Thứ nhất là N là vợ mình, dĩ nhiên ko cần phải xưng là Vợ, cái đó thật là thừa thãi. Chỉ cần nhắn là “N yêu thương” là được.

Anh ta xóa chữ Vợ.

Rồi a ta lại ngắm tiếp, vẫn có gì đó sai sai, rõ ràng là mình nhắn tin cho vợ mình, tại sao lại còn phải xưng tên, thế chả phải là hơi khách sáo sao. Thế là anh ta xóa chữ N và chữ M đi cho gọn.

Anh ta nhìn dòng “yêu thương!” và nghĩ, chết dở, rõ ràng là mình yêu vợ mình, có bao giờ 2 lòng đâu nhỉ. Thêm nữa nhắn thế  này vợ mình sẽ bảo thế bình thường thì ko yêu vợ à. Thế là thôi xóa phắt đi.

Tin nhắn chỉ còn:

Anh rất nhớ vợ. Anh sẽ về thăm vợ và con vào cuối tuần này.

xxx. Anh

Anh ta lại tiếp tục tối ưu tiếp dòng tin nhắn. Anh thầm nghĩ, thật là là dở hơi, rõ ràng là mình nhắn cho vợ mình chứ có phải hàng xóm nhắn đâu, tại sao lại còn kêu là anh rất thế nọ, a sẽ thế kia. Thôi dồn vào 1 dòng cho nó ngắn, bỏ hết anh đi.

Rất nhớ vợ, sẽ về thăm vợ và con vào cuối tuần này.

xxx.

Anh ta lại chột dạ, chết rồi, mình thăm vợ thì phải thăm con chứ, tại sao lại phải “và con”. Thế là anh xóa tiếp dòng “và con” đi. Vẫn chưa được, vợ mình sẽ hỏi mình là tại sao lại phải hẹn cuối tuần này sẽ về nhà với vợ chứ? Anh vừa nghĩ vừa lẩm bẩm. Rõ ràng vợ mình biết cuối tuần này mình được nghỉ, nếu mình viết thế này nhỡ đâu vợ mình lại chả hỏi “a, đúng ra là chắc chắn a phải về chứ, thế ra a có kế hoạch khác nhưng a phải hủy, anh miễn cưỡng về thăm vợ nên mới nhắn tin để giải thích, xác minh hay sao. Thôi xóa đi cho lành.

Tin nhắn còn lại trở nên hoàn hảo và chặt chẽ hơn cả

Rất nhớ vợ,

xxx

Anh định send thì đột nhiên thấy có điểm gì nguy nguy. Chà! May mắn mình là 1 người rất bình tĩnh và thông minh, thật ko đáng tiếc khi học thiền một thời gian để giữ cho tâm bình tĩnh như thế. Anh vỗ vỗ lên trán. Mình viết tin nhắn thì vợ mình phải biết là mình nhớ vợ chứ, chả lẽ vợ mình lại không hiểu điều đó mà mình phải nói. Thật là coi thường nàng quá. Thôi thì để lại tin nhắn ngắn hơn: “xxx”.

Nhưng nhỡ đâu gửi xxx về vợ mình lại bảo vì sao lại phải gửi tin nhắn như thế, sao ko về tận nơi để xxx cho nàng bất ngờ. Thôi thì ta xóa nốt đi cho hoàn hảo.

Và thế là sau 1h đồng hồ tối ưu, a ta thấy ko gửi gì về cho vợ là tốt nhất và cảm thấy mình vô cùng hài lòng về trí tuệ và sự cẩn thận của mình. Chắc hẳn trên đời chả có ai thông minh hơn mình hết… (Câu chuyện đến đây là kết thúc và chúng ta ko cần phải quan tâm thêm việc của vợ chồng nhà anh này nữa)

====

Có bao nhiêu người đọc bài này thấy mình trong đó. Đôi khi chúng ta ko bị sai lầm một cách ngô nghê như thế, nhưng thực tế là chúng ta thường xuyên sai lầm khi sử dụng quá nhiều tư duy logic để giải quyết một vấn đề. Sau đó thì chúng ta còn lại gì? Có đúng là 1 tờ giấy trắng ko?

Phạm Khôi. 25/4/2017

Software Product Designer Mobile: +84 981-911-011 Email: khoipn@uxvietnam.com Skype: khoipn - Always Online